Thursday, 5 January 2012

Vui cười 1

Có 2 vợ chồng sinh được 1 đứa con trai rất kháu khỉnh. Tuy nhiên đến tận 2 tuổi nó vẫn chưa biết nói. Dù cả nhà cố gắng tập nói nhưng thằng bé cũng chỉ kêu vài tiếng ú ớ. Rồi đến năm 3 tuôi... rồi 4 tuổi... nó vẫn chẳng nói được câu nào. Phải đến lần sinh nhật thứ 5 thằng bé mới nói được 1 câu: "Ông Ngoại"!. Khỏi phải nói cả gia đình sướng đến phát điên, mở tiệc ăn mừng tưng bừng. Nhưng đến ngày hôm sau thì ông ngoại thằng bé qua đời... Thế rồi nó lại rơi vào im lặng suốt 1 tháng. Sau 1 tháng đó thằng bé lại bật ra được 1 câu nữa: "Bà Ngoại". Sáng hôm sau bà ngoại thằng bé qua đời. Rồi nó lại rơi vào im lặng. Cả nhà bắt đầu thấy lo sợ... Thế rồi ngày đó cũng đến, thằng bé cất tiếng gọi: “Bố ơi!”. Người bố buồn chán, ăn một bữa cơm ngon cuối cùng trong đời rồi lên giường nằm chờ trời sáng, đợi cái chết. Đợi lâu quá ông ta ngủ quên mất. Sáng sớm hôm sau ông ta bị đánh thức bởi tiếng kêu khóc thảm thiết từ bên nhà hàng xóm. Ông hàng xóm đã qua đời.

Có phước mà không biết hưởng Lấy nhau được ít lâu, nàng mới biết thực ra chồng mình chẳng có tài cán gì. Mọi việc trong nhà, nàng đều một thân gánh vác. Đánh vật với cuộc sống ở thị thành không xong, hai vợ chồng dọn về một làng chài ven biển tìm kế sinh nhai. Chắc vì thiếu kinh nghiệm nên nàng không đánh cá được nhiều như người ta. Cực chẳng đã, nàng khóc lóc với chị hàng xóm: -Chị ơi, có bí quyết gì không, chỉ cho em với, nhà em chỉ ăn hại thôi, chỉ có mình em mưa nắng kiếm ăn mà không đủ ! Sức vóc em không thiếu nhưng mỗi tội không biết đánh cá chỗ nào cho được nhiều cá. Chị hàng xóm chép miệng: - Có gì đâu, cứ mỗi sáng dậy, tôi nhìn cái của nợ của lão chồng, nó ngoẹo sang hướng nào thì đi đánh cá hướng ấy. Nàng về nhà làm theo, quả nhiên đánh được nhiều cá, đời sống khấm khá dần lên. Được ít hôm, nàng lại chạy sang than thở: - Chị ơi, nhưng có hôm cái của nợ ấy nó chỉ thẳng lên giời, em chẳng biết là nên đi theo hướng nào cả, hu hu... sao em khổ thế ! Chị hàng xóm cười khẩy: - Phải gió nhà chị, hôm nào nó dựng đứng lên... thế thì ở nhà chứ đi đánh cá làm gì nữa ! Rõ là phước nhà chị mà không biết hưởng...!
Bất lực 200 phần trăm.... 4 Bà xồn xồn vừa đánh tứ sắc vừa nói chuyện cho đỡ buồn. Sau khi đã bàn qua các đề tài đi shop, mua sắm, trời mưa trời nắng .etc. các bà nói tới đề tài .. phòng the. . Bà thứ nhất than thở : So với mấy năm trước thì .. khả năng ân ái của ông xã em lúc này chỉ còn 50 phần trăm . Bà thứ hai tiếp lời: Thế còn đỡ hơn ông xã của em ,ảnh yếu xìu hà . Làm ăn thì khi được khi cái .. chỉ còn được khoảng 25 phần trăm thôi. Bà thứ ba rên rỉ : Vậy thì hai chị còn măy mắn hơn em. Chồng em lên giường chưa kịp làm cái gì hết là đã ngáy khò khò. Cũng như bất lực 100 phần trăm. Thiệt là chán mớ đời! Bà thứ tư im lặng một hồi lâu mới buồn bã lên tiếng : Các chị đều may mắn hơn em . Ông xã em bất lực tới 200 phần trăm lận ! Ba bà kia đồng thanh hỏi lớn : Sao tới ..200 phần trăm lận ??? Ông xã em bị tay nạn lưu thông năm vừa qua, xương sống bị chấn thương nên ảnh bị liệt từ lưng quần trở xuống Đã vậy ... ảnh còn bị đập đầu vô tay lái, đứt mất cha nó luôn .. cái lưỡi !

No comments:

Post a Comment